
Vẫn biết là vô thường, sao Ta mãi vấn vương.
Có thể bao điều, trần gian Ta nợ kiếp người.
Tôi tìm Tôi
Tìm lại chút gì ngày xưa ấy.
Đã lạc mất mấy mùa xuân qua.
Tôi tìm Tôi, tìm trong ký ức.
Tìm lại chính mình, tôi tìm Tôi.
Trời Sài gòn chợt mưa chợt nắng.
Mưa như gôt rửa nỗi buồn tôi.
Rồi nắng lên, lòng tôi ấm lại.
Tôi tìm tôi dù nắng...